Tran My Ngoc

25 tuổi

Na Hang | Tuyên Quang | Hà Nội

TOEFL iBT 108/120

Kể từ khi ra trường 3 năm trước, mình đã có một thời gian dài băn khoăn nên về quê hay ở lại Hà Nội. Mẹ luôn nói mình như cá ra biển lớn, lại còn là một con cá lẻ đàn. Về quê, ba mẹ mình nhiều người biết đến, có nhiều mối quan hệ. Ở đây mình nhỏ bé, nhiều khi cảm giác thật lẻ loi. Dần dần mình cũng bị thuyết phục đôi chút. Có một lần mình đã thử về, 2 tháng đầu năm nay, để cảm nhận cuộc sống. Thời gian trải nghiệm đấy cộng thêm với những gì xảy ra sau đó đã giúp mình nhận ra một điều. Rằng có nhiều lý do để quyết định mình sẽ sống tại đâu, chủ quan có, khách quan có. Nhưng vấn đề là nếu mình trang bị những kỹ năng cần thiết của thời đại này, có tư tưởng cởi mở, cập nhật và bản lĩnh để đối diện với thử thách mới thì ở đâu cũng là nhà. 

Mình may mắn có một niềm tin vào tiếng Anh. Nó mở ra cho mình rất nhiều cơ hội. Nếu không phải vì biết tiếng, mình nghĩ cho đến giờ mình vẫn chưa được đi Hàn Quốc, Hồng Kông, Malaysia, Cambodia, Thái Lan, Singapore, hay Đài Loan. Mình sẽ không có cơ hội được phụ trách những dự án lớn của công ty, được gặp những người cấp CEO, Chairman của các tập đoàn lớn và học hỏi từ họ.

Đọc blog này, bạn sẽ thấy mình cũng từng chật vật với tiếng Anh. Mình xuất phát điểm 450 toeic hồi năm nhất đại học, đã đi học rất nhiều lớp, như là lớp phát âm cô Hồ Thu, lớp thầy Vũ Hồ, lớp trung tâm Summit, học chị Hằng 8.0 IELTS, học chị Quỳnh 110 Toefl iBT. Cũng từng xem Youtube luyện nói, lần mò các khoá trên mạng, mua đủ mọi loại sách. Nói chung online offline, giao tiếp học thuật đủ cả. Đó là một hành trình 7 năm, và hành trình đó cho mình những kinh nghiệm và bài học mà mình muốn chia sẻ.

Mình may mắn gặp những người rất tài năng, những người rất thành công. Họ đặt niềm tin vào mình, họ định hướng cho mình. Họ khuyến khích mình thay đổi. Họ không cho phép mình tự hài lòng với bản thân.

Đọc blog này, bạn sẽ thấy mình cũng từng không thích bản thân lắm và nỗ lực để thay đổi. Mình chưa được xinh, mình tìm hiểu về skincare, về makeup, về fashion. Mình không biết nấu ăn, mình dần dần học nấu các món. Mình sức khoẻ không tốt, mình dành thời gian tập yoga, tập dance, tập zumba, tập gym. Mình cứ mày mò thử nghiệm xem cái gì không hợp, cái gì hợp. Phải rất nhiều cái không hợp mới đến một cái phù hợp.

14 năm xa nhà, 7 năm sống một mình, mình học, sống và làm việc một cách bản năng, nhiều khi có những quyết định có vẻ không giống bình thường cho lắm. Mình may mắn khi có mọi người ở bên cạnh luôn ủng hộ cho dù họ có thể không hiểu về những gì mình đang làm.

Đọc blog này, bạn sẽ thấy những thái cực khác nhau. Có những lúc mình vui vẻ, có những lúc mình trầm ngâm. Những lúc mình điềm tĩnh, những lúc mình căng thẳng. Những lúc mình tự tin, những lúc mình lo sợ. Nhưng đó là mình, rất thật, mình muốn lưu giữ kỷ niệm và chia sẻ với những người thân yêu.

Mình chỉ nghĩ rằng, những gì mình đã trải qua biết đâu sẽ có giá trị với một người khác.

Mình hi vọng rằng, blog này và những chia sẻ của mình có thể giúp ích và mang lại niềm vui cho bạn theo một cách nào đó.

Please keep in touch,

Maisie