Personal

Tại sao lại là tiếng Anh?

18/10/2018

Mình không nhớ đã bao nhiêu lần anh Dương nói với mình rằng, Em không thể chỉ nhìn đến xung quanh mình, tự hài lòng thấy rằng mình cũng cao hơn mức trung bình một chút, mà không biết rằng tiêu chuẩn của thế giới đã cao đến mức nào rồi. Rồi một lúc nào đó khi những công nghệ mới, kiến thức mới ập đến, mà em không biết đến, em sẽ trở thành người lạc hậu, em sẽ chẳng thể lo nổi cho chính bản thân em nói gì là ba mẹ, anh chị em.

Khi đến Singapore, mình cảm nhận rõ ràng hơn những gì anh nói. Rằng khi tiêu chuẩn về chất lượng công việc, về phong cách sống cao hơn ở các nước phát triển tiếp cận Việt Nam, mình chỉ có một cách là học nhanh hơn để bắt kịp, mình không thể ngồi mong nó đừng đến, mình không thể nói là “Chờ tôi với, cho tôi học đã”, mình không thể ngồi than thân trách phận tại sao mình không được đi du học, không được sinh ra ở một nước phát triển.

Mình lại nhớ lại Ngọc năm 11 tuổi, học lớp 6, lần đầu tiên sống xa nhà 110 cây số để học ở thị xã. Đó là những ngày tháng mà mình chỉ biết đến trường, về nhà, lao đầu vào học. Chỉ có tối thứ 7 mới được gọi điện về cho ba mẹ, cái thời mà vẫn dùng điện thoại bàn, thỉnh thoảng mượn chị cái thẻ điện thoại thì được gọi cho bố mẹ ở mấy cây điện thoại ven đường. Có lúc tủi thân ấm ức hỏi ba mẹ, Tại sao con lại phải đi xa thế, ba mẹ giải thích cho mình cái gì đó về việc là nếu là con trai thì cũng chẳng cần, nhưng là con gái ở thị trấn miền núi thì phải học giỏi, tóm lại là điều đó tốt cho mình.

Mình nhớ những lúc bị ốm, chỉ có chị chăm sóc cho mình, ốm nặng lắm thì ba mẹ sẽ nhờ “bạn hàng” đến xem thuốc thang các thứ. Mặc dù mình may mắn được ba mẹ mua nhà để ở nhưng quả thực cuộc sống của hai chị em mình cũng rất khó khăn, hai chị em học về những thứ xung quanh bằng một cách bản năng, ngây thơ. Cứ mỗi lần mà mình lỡ làm một điều gì đó chưa được, rồi có cô chú nào nói “Ba mẹ cháu không dạy cháu à?”, mình lại thấy một cảm xúc lẫn lộn.

Mình nhớ trong bức thư Mark Zuckerberg gửi con gái, “A letter to our daughter”, Mark có nói

“People often think of the internet as just for entertainment or communication. But for the majority of people in the world, the internet can be a lifeline.

It provides education if you don’t live near a good school. It provides health information on how to avoid diseases or raise healthy children if you don’t live near a doctor. It provides financial services if you don’t live near a bank. It provides access to jobs and opportunities if you don’t live in a good economy.”

Đại ý rằng, mọi người thường nghĩ internet chỉ là một phương tiện để giải trí và giao tiếp. Nhưng với phần lớn người trên thế giới này, internet có thể là một cánh cửa mới.

Internet mang lại một nền giáo dục tốt nếu bạn không ở gần một trường xịn. Cung cấp những kiến thức về sức khoẻ, làm thế nào để phòng bệnh, để nuôi con khoẻ mạnh nếu bạn không sống gần một bác sĩ giỏi. Cung cấp dịch vụ tài chính khi bạn không sống gần ngân hàng. Đem lại việc làm và các cơ hội tốt cho dù bạn không sống trong một nền kinh tế lớn.

Nhưng ở Việt Nam, bên cạnh Internet, còn một thứ nữa để mình có thể kết nối với tất cả ý tưởng, con người và cơ hội trên thế giới này.

Là tiếng Anh.

Mình thực sự tin tưởng vào điều này, mình đã nghĩ rằng, nếu vào hồi mình còn đi học mà Internet phổ biến hơn, và nếu mình biết tiếng Anh sớm hơn, chắc mình đã chẳng cần sống xa ba mẹ từ bé như thế, mình đã chẳng phải trải qua những thời gian khó khăn như vậy, mình đã có thể học đủ mọi thứ trên đời.

Mình đã tự học cách dùng Illustrator để làm CV xin việc trong 1 tuần.

Mình học cách dùng Canva để làm thuyết trình.

Mình học nấu ăn, học makeup, học cách dọn nhà cửa, học cách dùng dao dĩa để không bị ngại khi đi vào những nhà hàng .

Mình học cách làm chatbot, học cách điều phối một dự án mình chưa bao giờ làm, học cách sử dụng một phần mềm quản lý coworking space.

Thành quả mang lại thì chưa có gì gọi là đáng tự hào, một vài lần đi nước ngoài được tài trợ miễn phí, những cơ hội gặp gỡ những con người xuất chúng. Nhưng quan trọng nhất là, mình cảm thấy tự tin rằng mình đã có thể đối mặt với những điều mới, những tiêu chuẩn mới, thậm chí vùng đất mới.

Love,

Maisie

You Might Also Like

No Comments

Leave a Reply